Lớn lên rồi, người ta thường bớt trách cha mẹ.
Ta bắt đầu hiểu vì sao ngày đó cha mẹ nghiêm khắc, vì sao có những lúc cha mẹ không lắng nghe, vì sao yêu thương lại đi kèm với áp lực. Trưởng thành mang lại cho ta sự cảm thông. Nhưng cùng lúc đó, cũng mang theo rất nhiều câu “giá như” không bao giờ nói trọn.

Giá như ngày ấy, cha mẹ hỏi con nhiều hơn một chút.
Giá như có những lúc, cha mẹ tin con thay vì vội lo.
Giá như những cảm xúc non nớt của con không bị xem là “trẻ con”.
Khi đã làm cha mẹ, chúng ta dễ nhìn lại tuổi thơ của mình bằng con mắt của người lớn. Ta hiểu rằng cha mẹ ngày xưa cũng áp lực, cũng lo toan, cũng thiếu thốn đủ đường. Nhưng hiểu không đồng nghĩa với việc những khoảng trống trong lòng đứa trẻ năm ấy tự biến mất.

Có những đứa trẻ lớn lên rất mạnh mẽ.
Nhưng cũng có những đứa trẻ lớn lên cùng một cảm giác âm ỉ:
“Giá mà ngày đó, mình được hiểu hơn một chút.”
Điều khó nhất trong hành trình làm cha mẹ không phải là yêu con bao nhiêu, mà là nhận ra rằng cách mình từng được yêu không nhất thiết là cách con mình cần. Chúng ta thường vô thức nuôi con bằng chính khuôn mẫu quen thuộc, bởi đó là thứ duy nhất ta biết và tin là đúng.
Nhưng mỗi đứa trẻ không chỉ khác thế hệ.
Mỗi đứa trẻ còn khác nhau ngay từ bẩm sinh.
Có những đứa trẻ cần được nói chuyện rất nhiều để cảm thấy an toàn.
Có những đứa trẻ lại cần sự yên tĩnh để tự sắp xếp cảm xúc.
Có trẻ phản ứng mạnh mẽ khi bị kiểm soát.
Cũng có trẻ chọn im lặng và chịu đựng.
Nếu chỉ nhìn con bằng trải nghiệm của chính mình, cha mẹ rất dễ tự hỏi:
“Ngày xưa mình đâu có như vậy?”
Nhưng con không cần giống cha mẹ ngày xưa.
Con chỉ cần được hiểu đúng với cấu trúc của chính mình hôm nay.
Ngày nay, khi nói đến sinh trắc vân tay, nhiều cha mẹ bắt đầu nhận ra một điều quan trọng: sự khác biệt của con không phải là vấn đề cần sửa, mà là bản chất cần được tôn trọng. Sinh trắc không thay cha mẹ nuôi con, nhưng giúp cha mẹ hiểu rằng cùng một cách dạy, tác động lên mỗi đứa trẻ có thể hoàn toàn khác nhau.
Có lẽ, nếu ngày xưa cha mẹ của chúng ta có được những công cụ như vậy, nhiều câu “giá như” đã không phải theo ta đến tận khi trưởng thành.
Lớn rồi, ta hiểu cha mẹ hơn.
Nhưng chính sự hiểu đó lại nhắc ta một điều rất quan trọng: đừng để con mình lớn lên rồi mới phải học cách hiểu ngược lại mình.
Đừng để yêu thương đi sau tổn thương,
rồi mới đến lời giải thích.
Hiểu con sớm hơn một chút.
Lắng nghe con đúng hơn một chút.
Có thể, như thế là đủ để con không phải mang theo những “giá như” giống chúng ta.








