
Có những lúc, sau một ngày dài với con, mình chợt nghĩ một câu rất quen:
“Giá như hồi đó mình biết mấy điều này sớm hơn.”
Không phải để trách mình. Mà vì bây giờ nhìn lại, mới thấy có nhiều thứ mình đã gồng quá, sợ quá, và cố đúng quá.
Nếu được nuôi con lại từ đầu, có lẽ mình sẽ làm khác đi vài điều sau đây.
Tôi sẽ bớt cố làm cho “đúng”
Hồi đó, mình rất sợ làm sai. Sợ con bị ảnh hưởng tâm lý. Sợ mình nuôi không tốt bằng nhà người ta.
Nên ai nói gì nghe cũng thấy có lý. Phương pháp nào đọc cũng muốn thử.
Nhưng càng cố đúng, mình càng mất tự tin vào chính mình.
Nếu được làm lại, có lẽ mình sẽ bớt hỏi: “Cách này có đúng không?” và hỏi nhiều hơn: “Cách này có hợp với nhà mình không?”
Tôi sẽ để ý mối quan hệ hơn là hành vi
Có giai đoạn, mình chỉ tập trung vào việc:
-
Con có nghe lời không
-
Con có làm đúng không
-
Con có tiến bộ không
Mà quên mất một chuyện rất quan trọng:
con có còn muốn nói chuyện với mình không?
Nếu được làm lại, có lẽ mình sẽ bớt soi từng hành vi nhỏ, và để ý nhiều hơn xem:
-
Không khí trong nhà có còn dễ thở không
-
Con có còn tìm mình khi có chuyện không
Tôi sẽ cho phép mình mệt, thay vì cố mạnh
Hồi đó, mình nghĩ làm cha mẹ là phải gồng. Mệt cũng ráng. Buồn cũng để đó. Nhưng càng gồng, mình càng cạn. Và khi cạn rồi, mọi thứ với con chỉ còn là trách nhiệm.
Nếu bạn đang ở giai đoạn nuôi con mà niềm vui dần biến mất,có thể bạn sẽ thấy mình trong bài viết này:
Khi nuôi con không còn là niềm vui mà chỉ là trách nhiệm
Nếu được làm lại, có lẽ mình sẽ cho phép mình thừa nhận:
“Mình đang mệt thật.”
Chỉ vậy thôi, đã khác rất nhiều rồi.
Tôi sẽ không so nhà mình với nhà khác nhiều như vậy
Mỗi lần thấy con nhà người ta ngoan hơn, mình lại lo.
Mỗi lần thấy người khác nuôi con nhẹ nhàng hơn, mình lại tự trách.
Nếu được làm lại, có lẽ mình sẽ nhớ sớm hơn rằng:
-
Mỗi đứa trẻ khác nhau
-
Mỗi gia đình có hoàn cảnh khác nhau
-
Không có một mốc chung cho tất cả
So sánh nhiều quá, chỉ làm mình xa con hơn thôi.
Tôi sẽ tìm cách hiểu con sớm hơn, thay vì sửa con liên tục
Có những lúc, con cư xử khiến mình khó chịu. Phản xạ quen thuộc của mình là:
-
Sửa ngay
-
Nhắc ngay
-
Uốn lại cho đúng
Nhưng sau này mới nhận ra, nhiều hành vi của con chỉ là cách con phản ứng với môi trường, không phải là “hư” hay “sai”.
Nếu được làm lại, có lẽ mình sẽ tò mò hơn về:
-
Con thuộc kiểu nào
-
Con cần gì
-
Con phản ứng ra sao khi căng thẳng
Thay vì chỉ chăm chăm sửa bề ngoài.
Điều quan trọng nhất tôi sẽ giữ

Nếu được nuôi con lại từ đầu, có một điều mình chắc chắn sẽ giữ:
Giữ mối quan hệ với con, trước khi giữ hình ảnh một người cha mẹ “đúng”.
Vì phương pháp có thể thay đổi. Hoàn cảnh có thể khác đi. Nhưng mối quan hệ thì rất khó sửa lại nếu đã rạn.
Nếu bạn đang đọc tới đây…
Nếu nhìn lại từ đầu, có lẽ áp lực lớn nhất khi nuôi con
không phải là làm sai, mà là cố tìm cho được một cách đúng cho mọi nhà.
Mình chia sẻ góc nhìn này trong bài viết đầu tiên của series:
Không có phương pháp nuôi dạy con đúng – chỉ có chiến lược nuôi dạy con
Có thể bạn cũng đang nghĩ:
“Ước gì mình biết sớm hơn.”
Nhưng sự thật là: bắt đầu lại không nhất thiết phải quay về từ đầu.
Chỉ cần:
-
Chậm lại một chút
-
Nhìn lại một chút
-
Và chỉnh lại một chút
Là đã đủ để con và bạn không đi xa nhau thêm nữa.
Một lời cuối
Không có cách nuôi con đúng cho mọi nhà. Không có giai đoạn nào là hoàn hảo.
Chỉ có những cha mẹ đang cố gắng, và có lúc cần được nghỉ một nhịp, để nuôi con tiếp mà không kiệt sức.
Nếu series này giúp bạn:
-
Nhẹ đầu hơn
-
Ít tự trách hơn
-
Và hiểu mình hơn một chút
Thì nó đã làm tròn vai trò của mình rồi.








